Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

Thơ Lorca - Hai vầng trăng muộn


19.HAI VẦNG TRĂNG MUỘN

I

Trăng đã chết, vầng trăng đã chết
Nhưng xuân về trăng lại sẽ hồi sinh.

Và trên vầng trán của cây dương
Ngọn gió phương nam vần vũ.

Và đây chính là thời vụ
Tiếng thở dài chất chứa ở trong tim.

Và những mũ cỏ bao trùm
Trên mái nhà ngói lát.

Trăng đã chết, vầng trăng đã chết
Nhưng xuân về trăng lại sẽ hồi sinh.

II

Buổi chiều màu xanh đang hát
Bài hát ru, ru những cây cam.

Và em gái của tôi đang hát:
Mặt đất trở thành một quả cam.

Để cho mặt trăng thổn thức:
Ta cũng muốn thành một quả cam.

Em ơi cho dù em có hát
Cho dù em có mặc áo màu hồng
Em cũng không thành, dù chỉ quả chanh
Thật vô cùng tiếc!
  
Dos lunas de tarde

I

La luna está muerta, muerta;
pero resucita en la primavera.

Cuando en la frente de los chopos
se rice el viento del Sur.

Cuando den nuestros corazones
su cosecha de suspiros.

Cuando se pongan los tejados
sus sombreritos de yerba.

La luna está muerta, muerta;
pero resucita en la primavera.

II

La tarde canta
una berceuse a las naranjas.

Mi hermanita canta:
La tierra es una naranja.

La luna llorando dice:
Yo quiero ser una naranja.

No puede ser, hija mía,
aunque te pongas rosada.
Ni siquiera limoncito.
¡Qué lástima!
  

20.CHẾT BUỔI BÌNH MINH

Đêm có bốn vầng trăng
Mà cây chỉ một
Và bóng râm chỉ một
Và một con chim trong chiếc lá đêm.

Dấu vết của nụ hôn em
Anh đi tìm trên cơ thể.
Dòng sông hôn lên ngọn gió
Chạm đến rất nhẹ nhàng.

Anh giữ trong tay mình
Lời “không” mà em đã tặng
Giống như đá nặng
Giống như sáp của chanh.

Đêm có bốn vầng trăng
Mà cây chỉ một.
Tình yêu găm vào ký ức
Trên đỉnh của kim.

Murió al amanecer

Noche de cuatro lunas
y un solo árbol,
con una sola sombra
y un solo pájaro.

Busco en mi carne las
huellas de tus labios.
El manantial besa al viento
sin tocarlo.

Llevo el No que me diste,
en la palma de la mano,
como un limón de cera
casi blanco.

Noche de cuatro lunas
y un solo árbol.
En la punta de una aguja
está mi amor ¡girando!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét